Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

Kiến nghị, thư ngỏ: Người ta chờ đợi bước tiến mới. Nhưng tiến như thế nào?


Nguyễn Trung Chính
 
 
Trước sự ù lì khinh thường đảng viên và quần chúng của lãnh đạo đảng, đã đến lúc những đảng viên theo đảng chỉ vì yêu nước phải trở thành hạt nhân tạo sự thay đồi trong đảng họ.  Quần chúng đang chờ đợi họ bắt tay với nhau công khai hình thành một lực lượng đối trọng trong đảng. Họ phải nói với đảng rằng: từ nay chúng tôi tập hợp công khai trong đảng những người còn có lòng với đất nước, từ chối tham nhũng, từ chối mất biển đảo, từ chối bảo thủ giáo điều, để đưa đảng của chúng tôi  trở về trong lòng dân tộc, đặt lợi ích quốc gia, dân tộc trên hết, bảo vệ và xây dựng đất nước.


Hội nghị Thành Đô năm 1990

 Dư luận hiện nay đang đòi hỏi đảng cộng sản Việt Nam bạch hóa Hội nghị Thành Đô sau khi tờ Hoàn cầu Thời báo của Trung Quốc bạch hóa “Kỷ yếu Hội nghị Thành Đô” qua đó họ tiết lộ Việt Nam chấp nhận:  Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa cộng sản… Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh”. Mặt khác, cũng có tin rằng qua Hội nghị Thành Đô, Việt Nam đã chấp nhận từ nay về sau sẽ thực hiện những gì Trung Quốc quyết định mà không bàn cãi.

Thêm vào đó, ngày 03 tháng 6 năm 2014, công văn của Bộ ngoại giao Việt Nam, do thứ trưởng Hồ Xuân Sơn ký tên, đóng dấu, yêu cầu các bộ ngành thực hiện 16 danh mục các công việc cần làm sau chuyến thăm Việt Nam của Bí thư tỉnh Quảng Đông Hồ Xuân Hoa".

Trong 16 danh mục có danh mục số 2, theo đó Đảng Cộng sản Trung Quốc đào tạo cán bộ cho Đảng Cộng sản Việt Nam : "Trong khuôn khổ bồi dưỡng đào tạo cán bộ giữa hai Đảng Trung Việt, triển khai công tác đào tạo cho cán bộ Đảng Cộng sản Việt Nam. Kế hoạch trong 05 năm đào tạo 300 cán bộ Đảng Cộng sản Việt Nam ; trong đó Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh mỗi địa phương 100 cán bộ, 100 cán bộ của các tỉnh thành có quan hệ hợp tác với Quảng Đông nhiều như TP. Hải Phòng, Đà Nẵng, tỉnh Quảng Ninh, Quảng Nam". Danh mục này đang được đảng cộng sản Việt Nam thực hiện nước rút.

Lại nữa, trong khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào lãnh hải Việt Nam, lãnh đạo đảng đã có thái độ ngậm hột thị, phản ứng chiếu lệ, thậm chí vớt vát cho Trung Quốc qua lời tuyên bố của Bộ trưởng Phùng Quan Thanh tại Hội nghị đối thoại Shangri-La đã làm cho cả nước xấu hổ, nhục nhã đòi phải kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.

Thế nhưng cho đến nay, đảng vẫn ỡm ờ không hoặc chưa dám kiện đàn anh theo đòi hỏi của quần chúng. Ngày 16-06-2014 Dương Khiết Trì đến Hà Nội trịch thượng đưa “4 không được” ra lệnh cho đám lãnh đạo đảng để nhắc lại hội nghị Thành Đô. Không một lời phản đối thái độ trịch thượng này được phát ra từ lãnh đạo đảng.

Trước sự ươn hèn của lãnh đạo đảng, người ta càng nghi ngờ về nội dung của hội nghị Thành Đô đã bán đứng tổ quốc là có cơ sở, các lãnh đạo đảng đã thực hiện cam kết Thành Đô cho phép Trung Quốc nuốt từng đoạn đất nước Việt Nam cũng là có cơ sở. Đó có lẽ là lý do họ phải giấu tiệt nhân dân.

 Để mong làm sáng tỏ vấn đề đang được cả nước quan tâm, ngày 22 tháng 06 năm 2014, Đại tá an ninh Nguyễn Đăng Quang, đảng viên, đã cùng với Luật sư Trần Vũ Hải gửi thư yêu cầu (http://danquyenvn.blogspot.fr/2014/06/thu-yeu-cau.html) TBT Nguyễn Phú Trọng cho nhân dân biết có kiện Trung Quốc hay không, khi nào kiện, nếu không kiện thì vì lý do gì...
Nguyễn Phú Trọng không trả lời.

 Tiếp theo đó, ngày 29 tháng 7,  61 đảng viên gửi "THƯ NGỎ: Gửi Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam" đòi bạch hóa hội nghị Thành Đô 1990, từ bỏ Chủ nghĩa Mác - Lê Nin và CNXH.
Ban chấp hành Trung ương không trả lời.

Đúng ngày 2-9-2014, một số sĩ quan cao cấp của Quân Đội và Công An  đã cùng lên tiếng trong Kiến nghị của 20 cựu sĩ quan Lực lượng vũ trang nhân dân gởi Lãnh đạo Nhà nước và Chánh phủ CH XH CN Việt Nam : Các lực lượng vũ trang phải trung với nước, hiếu với dân chứ không phải với bất cứ ai khác; quân đội chống ngoại xâm không chống người dân; công an chống tội phạm không chống người dân; xác định kẻ thù phải là đối tượng có thể gây tổn nguy đến sự độc lập của đất nước chứ không theo bất cứ tiêu chuẩn nào khác; đòi minh bạch hóa thông tin về Thành Đô.
Chủ tịch Trương Tấn Sang không trả lời.
Họ ù lì và khinh thường trí thức đảng viên hết mức tưởng tượng.

Trung Quốc vẫn gặm nhấm biển đảo hằng ngày

 
Xây căn cứ quân sự Trung Quốc trên đảo Gạc Ma

 
 Sau khi rút dàn khoan HD981 đi chỗ khác, Tập Cận Bình bắn tiếng (ra lịnh?) cho Nguyễn Phú Trọng gửi Đặc phái viên qua Bắc Kinh để nói chuyện và Nguyễn Phú Trọng gửi ngay Lê Hồng Anh để chỉ đem về được “nhận thức chung nguyên tắc ba điểm về tiếp tục phát triển quan hệ Trung-Việt” mà thực tế  là một kiểu diễn đạt khác của "4 tốt - 16 chữ vàng" trước kia (mất đi đường giây nóng giữa lãnh đạo hai đảng, vì trước đó Nguyễn Phú Trọng muốn dùng đường dây này để nói chuyện với Tập Cận Bình nhưng không được phép).

Nhưng Nguyễn Phú Trọng có vẻ bằng lòng với ba điểm này để lờ đi việc Trung Quốc vẫn tiếp tục hằng ngày phát triển chân đứng ở Hoàng Sa, Trường Sa và đàn áp ngư dân Việt Nam.

Hiện Trung Quốc đang xây dựng căn cứ quân sự ở bãi đá Gạc Ma đã chiếm của Việt Nam năm 1988. Họ huênh hoang rằng Gạc Ma, một đảo không có nước ngọt, sẽ là một hàng không mẫu hạm không bao giờ chìm.

Chúng ta không sợ, vì thực tế không phải như vậy: với kỹ thuật hiện nay, không có gì dễ dàng bằng tiêu diệt một mục tiêu với tọa độ cố định. Chỉ có điều nếu để yên cho Trung Quốc lấn chiếm trong hòa bình thì sau này Gạc Ma được xem như "lịch sử đã giao phó cho Trung Quốc", một sự đã rồi. 

Nhiều nhà bình luận cho rằng Gạc Ma còn nguy hại hơn giàn khoan HD981 và đúng thế. Nếu Việt Nam không đem tầu ra cản trở ở Gạc Ma mà cứ để cho Trung Quốc "xây dựng trong hòa bình" thì sẽ không ai nói gì đến nó nữa trong tương lai.

Đừng tưởng Trung Quốc dám gây chiến. Hãy nhìn xem với Nhật, Trung Quốc chỉ dám chơi trò ú tim. Khi Nhật không nhượng bộ thì Trung Quốc lùi chứ có dám nổ súng đâu. Philippines bắt tàu cá Trung Quốc xâm phạm chủ quyền, Trung Quốc có dám nổ súng đâu. Chỉ vì Việt Nam nói trước "tôi không dám nổ súng" nên Trung Quốc còn gì phải nhân nhượng mà không làm tới.

Dưới sự lãnh đạo của đảng, Việt Nam không dám kháng cự  ở Gạc Ma và các đảo bị chiếm khác để gây dấu ấn với dư luận thế giới rằng "phần đất này là của chúng tôi". Việt Nam cũng không dám kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, một biện pháp rất hòa bình  để gây dấu ấn về chủ quyền  biển đảo.

Đánh không dám đánh, kiện cũng không dám kiện thì dưới sự lãnh đạo "tài tình" của đảng, Việt Nam mất biển mất đảo là điều chắc chắn. Phải chăng cách phản ứng của đảng CS Việt Nam là do bị Hội Nghị Thành Đô trói buộc, và nếu đúng thế đảng đã cho phép Trung Quốc trói chặt Việt Nam vào phương Bắc?

Chọn con đường thay đổi phù hợp trở về trong lòng dân tộc, đặt lợi ích quốc gia, dân tộc trên hết, bảo vệ và xây dựng đất nước.

Trong một bài viết vừa qua, ông Nguyễn Trung viết rằng: " Đất nước đang có quá nhiều yếu kém nguy hiểm, con đường phát triển đất nước do có quá nhiều sai lầm nên đang bị cuộc khủng hoảng toàn diện hiện nay chặn đứng, (2) uy hiếp của Trung Quốc ngày càng không kiểm soát được và độc lập chủ quyền quốc gia đang bị xâm lấn tiếp, (3) kinh tế thế giới và quan hệ quốc tế đã sang trang với những vấn đề và thách thức hoàn toàn mới – cả 3 vấn đề lớn này đảng chưa có đối sách nào, chưa có một hướng chiến lược xoay sở ra sao... Chẳng lẽ tình hình như vậy chưa đủ để nhận định đất nước đang lâm nguy đến mức phải đặt vấn đề cứu nước? Xin cả nước suy nghĩ cho thật kỹ. Ngay hiện tại đã có nhiều vấn đề kinh tế, chính trị, quân sự, đối ngoại… nước đến chân rồi mà chưa biết nhảy như thế nào… Chẳng lẽ trước sau chỉ một mực: Ngư dân còn bám biển thì còn đảo!..
Trong ngôn ngữ và sinh hoạt đảng hiện nay hình như đang thiếu vắng hoàn toàn hai chữ cứu nước!?"


Trước đó như đã nói ở trên, đảng viên Đại tá an ninh Nguyễn Đăng Quang đã cùng với Luật sư Trần Vũ Hải gửi thư yêu cầu TBT Nguyễn Phú Trọng cho nhân dân biết có kiện Trung Quốc hay không, khi nào kiện, nếu không kiện thì vì lý do gì... và vừa qua là Kiến nghị của 20 cựu sĩ quan Lực lượng vũ trang nhân dân gởi Lãnh đạo Nhà nước và Chánh phủ CH XH CN Việt Nam.

Đồng bào trong nước cũng như hải ngoại nhận ra rằng trí tuệ trong đảng vẫn còn đó và hy vọng, đồng thời mong đợi, những trí tuệ này đi thêm một bước mạnh hơn vì họ tin rằng đảng này đã sai lầm và gây quá nhiều tội ác, vẫn ù lì trong giáo điều và bảo thủ, thì chính những đảng viên, hơn ai hết, phải có bổn phận làm cho đảng họ chọn con đường thay đổi phù hợp trở về trong lòng dân tộc, đặt lợi ích quốc gia, dân tộc trên hết, bảo vệ và xây dựng đất nước. Đây là lợi ích và hy vọng chính đáng cho đất nước.

Chỉ nhìn sơ cũng thấy có trăm đảng viên ra mặt đòi hỏi đảng của họ phải thay đổi hay là đất nước sẽ chết và đảng họ cùng họ sẽ chết chùm theo.

Trước sự ù lì khinh thường đảng viên và quần chúng của lãnh đạo đảng, đã đến lúc 100 đảng viên này phải trở thành hạt nhân tạo sự thay đồi trong đảng họ. Một bước đi tới là gì? Quần chúng đang chờ đợi họ bắt tay với nhau công khai hình thành một lực lượng đối trọng trong đảng. Họ phải nói với đảng rằng: từ nay chúng tôi tập hợp công khai trong đảng những người còn có lòng với đất nước, từ chối tham nhũng, từ chối mất biển đảo, từ chối bảo thủ giáo điều, để đưa đảng của chúng tôi  trở về trong lòng dân tộc, đặt lợi ích quốc gia, dân tộc trên hết, bảo vệ và xây dựng đất nước.

Bước đi này chắc chắn sẽ tạo một khí thế mới cho trào lưu tiến bộ trong đảng, tập hợp lại những người còn có lòng với dân với nước và chỉ để lại cho Ban lãnh đạo giáo điều bảo thủ những đảng viên vào đảng chỉ vì muốn kiếm lợi cá nhân bằng con đường ngắn nhất.


Nguyễn Trung Chính
Tháng 9/2014